Bạn có thể đánh dấu những lần mình ghé Nam Giao bằng những mùa hoa. Có đợt sen hồng bung nở rồi héo tàn trong những bình gốm cũ. Có những ngày, hoa chuối nở đỏ thắm nơi góc nhà. Có những buổi tối, tiếng hát chèo, hát quan họ làm rung rinh những nhành huệ trắng…. Hôm qua, tôi ghé Nam Giao, thấy hoa loa kèn đang toả một mùi thơm thanh tao, dịu nhẹ bên những nồi đồng, tượng gốm, quạt cổ… Bất giác, muốn đưa tay vuốt nhẹ lên lớp gỗ mát rượi của bộ bàn ghế từ đời Minh, như thể cái “bắt tay” của những người bạn đã lâu không gặp.
KHÔNG GIAN CỦA … THỜI GIAN
“Ngày xửa, ngày xưa…” tôi những muốn bắt đầu câu chuyện của mình như thế khi bước chân vào không gian đậm chất Bắc bộ của Nam Giao Restaurant & Lounge. Nhà gạch xây trần, mái rạ, lát gạch đỏ. Bước chân qua bực cửa, thế là thị giác lập tức trở nên bối rối vì bao nhiêu thứ muốn nhìn ngắm, bao nhiêu vật dụng cần chiêm ngưỡng. Những bộ bàn ghế bằng lim khảm trai, những chiếc tủ thấp chạm trổ tinh vi, những bộ ấm chén cũ, những chiếc đồng hồ hay quạt bàn trên trăm năm tuổi… Hãy nhìn bao quát rồi tiến lại thật gần để ngắm cho tỉ mỉ. Góc này là bức tượng gốm, chỗ tối kia có chiếc đĩa cổ đựng đầy tiền xu, một chiếc chén không hiểu sao được đặt phía trước một chiếc lư đồng, và bài Ướt mi đang chậm rãi thả từng giọt âm thanh qua tiếng hát Khánh Ly. Dù có phân chia không gian một cách ước lệ - góc Tâm Trà quán, góc Rượu quê, góc Wine… nhưng tất cả như vẫn khoác chung một “tấm áo”, trầm tĩnh, thong thả, nhẹ nhàng đến dễ chịu. Đây như thể không phải là một ngôi quán, không phải là một nhà hàng, mà đơn giản chỉ là Nhà. Nhà của bạn, nhà của tôi, nhà của những người ưa hoài cổ.
“TÁC GIẢ” CỦA NAM GIAO
Anh Phúc, chủ quán Nam Giao, vốn chưa từng học qua về kiến trúc hay thiết kế. Anh học MBA ở Mỹ về Kinh tế, rồi về Hải phòng làm việc cho nhiều công ty liên doanh khác nhau. Chính trong những ngày “làm việc ào ào” như thế, anh nhìn thấy những chiếc sập gụ, những chiếc quạt bàn hiệu Merrily, những chiếc nồi đồng… và thấy yêu quý chúng như thể “đây mới là những vật dụng của mình”. Quá trình sưu tầm, tích luỹ diễn ra thong thả, vô tư như một thú chơi, nhưng vật dụng thì ngày một nhiều thêm. Đến một ngày cách đây 2 năm, cảm thấy cần một không gian để bày cho hết những vật dụng cũ xưa mà mình sưu tầm được, anh Phúc bắt tay vào xây dựng quán Nam Giao.
“Tất cả mọi việc, từ thiết kế đến … xây dựng và bày biện, tôi đều tự làm. Có thể nói rằng từng viên gạch trên bức tường nhà nghiêng hay thằng đều do tôi mà ra”, anh Phúc nói, không giấu nổi sự tự hào ánh lên trong mắt. “ Tôi thích sắp đặt lắm, thích như thể một người phụ nữ thích chăm chút cho tổ ấm của mình vậy. Mỗi ngày tôi tranh thủ thời gian từ công việc chính, chạy qua thăm quán. Xếp lại thứ này một chút, chỉnh lại góc kia một chút, mỗi ngày tôi lại … tha thêm một thứ đến. Chỉ sợ một lúc nào đó nơi này sẽ … đầy mất”. Một vài người khách đầu tiên đến, và lâu dần Nam Giao đã có rất nhiều bạn bè thân quen. Có những người đến đây định kỳ, để uống một tách trà La Hán trên bộ tràng kỷ cũ, rồi về. Có người đưa cả vợ con đến, để nghe hát chèo. Có người tự nguyện góp thêm một con chó đá, vài chiếc nồi đồng… bởi “những thứ này phải để đây mới hợp”. Không muốn phụ lòng những con người ưa sống chậm, mong một chút dịu dàng trong cuộc sống xô bồ này, anh Phúc lại càng chăm chút cho Nam Giao như một … bà mẹ chăm con. Quán toàn đồ cũ nhưng sạch như ly như lau. Có hôm đi ngoài đường, thấy người ta bán hoa sen, anh liền mua 50 bông về phơi khô để có được những đài sen màu ghi xám mang vẻ đẹp điêu tàn. Có những hôm, đến đây vào buổi tối, thấy sàn nhà rắc đầy những cánh hoa, trên bàn đốt nến. Lại có những hôm, quán thắp đèn dầu, lư đồng toả mùi hương trầm vướng vít… “ Mỗi ngày, thậm chí là mỗi tuần, bạn chỉ cần để ra 1-2 tiếng thôi, để ngắm nhìn mọi thứ xung quanh. Ngắm hàng cây trước nhà, ngắm bụi trúc góc vườn, ngắm chú cá vàng vẫy đuôi trong chiếc thau đồng… Thế là đủ để năng lượng lại trở về, đầy ắp”.
MINH TRANG
