Thời tiết
Thăm dò ý kiến
Bạn biết Website NamGiao như thế nào ?
Qua công cụ tìm kiếm
Qua trang web chuyên ngành
Qua bannar quảng cáo
Bạn bè giới thiệu
Khác
 
Nỗi nhớ mùa đông
Tháng 12, Sài Gòn lạnh. Cái lạnh làm tôi nhớ Hà Nội, nhớ em và nhớ mùi... khoai lang nướng. Chẳng phải em dùng nước hoa hương thơm lạ lùng thế. Cũng chẳng phải em là cô gái bán khoai. Nhưng dường như những kỷ niệm đáng nhớ nhất của em và tôi đều dính dáng chút ít đến... khoai.

Từ lần đầu tiên gặp nhau, em ngại ngùng nắm tay tôi nối liền vòng tròn bao quanh đống lửa hồng trong trò chơi tập thể, rồi cùng chia nhau củ khoai vùi tro thơm lừng, đến những lần tôi chở em vòng vèo phố xá Sài Gòn, sà vào những hàng khoai lang nướng. Hai đứa trót yêu món ăn dân dã này mất rồi!

Đó là cái thời cách đây ba năm, Sài Gòn rộ lên món khoai nướng. Cứ chiều đến, các hàng khoai lại tấp nập, rộn rịp dọc theo những con đường Lý Tự Trọng, Trần Quốc Thảo, Nguyễn Thị Minh Khai... Người bán đứng giữa tâm điểm luôn hối hả quạt lửa, trở khoai. Người mua kiên nhẫn đứng vòng trong vòng ngoài. Từ những lò than hoa, làn khói mỏng manh uốn những đường dịu dàng như múa, đưa mùi khoai nướng lan tỏa, vấn vít trong không gian Sài Gòn mùa đông.

Dường như hơi lạnh làm cho hương thơm thêm đậm đà, xoắn xuýt đến lay động tâm hồn... ăn uống của hai đứa chúng tôi. Dừng xe bên hàng khoai trên đường Võ Văn Tần, em hăm hở chọn. Bạn có thể chọn từng củ khoai tươi cho thật vừa ý rồi đưa người bán hàng nướng ngay, tha hồ nóng sốt. Khoai nướng loại ngon phải là khoai mật, vỏ hồng son, ruột vàng ươm. Nếu gặp khoai bột, nướng xong khoai sẽ bị khô, ăn mau ngán. Từng củ khoai no tròn như những con lợn đất xếp đều trên vỉ than. Chị bán hàng luôn tay trở mặt cho khoai chín đều. Khi lớp vỏ đã bắt đầu cháy sém là lúc chúng tôi khởi sự thưởng thức món khoai bằng... khứu giác. Nhưng đỉnh điểm của cách thưởng thức này là lúc khoai bắt đầu tươm mật.

Những giọt mật trào ra, bén duyên với lửa tạo thành thứ hương thơm nồng nàn, hơi khen khét mà khó chịu với cái bao tử vô cùng. Bực thật, nước miếng cứ ứa đầy chân răng như thể cái thằng tôi tham ăn lắm. Tôi len lén nuốt đánh ực, nhìn sang, thấy em cũng đang háo hức, ánh mắt thèm thuồng vô tư như trẻ con. Ra thế, ‘thủ phạm’ đích thị là mớ khoai thơm ngào ngạt mà hai chúng tôi chỉ là ‘nạn nhân’, có gì đáng mắc cỡ đâu! Nướng xong, củ khoai có vẻ kém phần hấp dẫn. Lớp vỏ hồng son giờ đây đen xì, lốm đốm những vết cháy rộp. Ấy vậy mà chỉ cần bẻ đôi, nhìn miếng khoai rịn mật lấp lánh dưới ánh đèn đường, hít hà hương thơm tuyệt diệu đang bốc ra nghi ngút lại thấy món khoai nướng quyến rũ đến ngây người. Củ khoai nóng hôi hổi, bóc lớp vỏ đen xấu xí bên ngoài là hiện ra lớp ruột sem sém vàng, thơm lựng, vị ngọt sắc.

Tuy nhiên, đừng vội vàng quá bạn nhé, kẻo phải bỏng như chơi. Trước tiên hãy thưởng thức khoai theo một cách khác nữa. Không biết có ai xem việc thảy khoai qua lại giữa hai bàn tay là một cái thú? Riêng với em và tôi, trò chơi đó vừa giúp khoai mau nguội, vừa là cách làm ấm hơn bàn tay giá lạnh khi dạo phố buổi tối Sài Gòn trong những làn gió lạnh cuối năm. Đôi khi em nghịch ngợm áp lòng bàn tay lên má tôi, ấm nồng...

Sài Gòn bây giờ không còn rộ lên phong trào ăn khoai nướng như cách nay ba năm, nhưng dường như đến hẹn lại lên, mùa cuối năm, các xe khoai nướng nhiều hơn. Thời tiết se lạnh dễ khiến người ta tìm đến hơi ấm bên các bếp lửa, bằng nhiều cách. Không dày đặc như trước nữa, nhưng dọc theo những con đường Cách Mạng Tháng Tám, Trần Quốc Thảo, Kỳ Đồng... vẫn còn nhiều nơi bán khoai nướng. Bây giờ đa số bán trên những chiếc xe ba gác nhỏ, được ‘thiết kế’ thêm phần kệ để trưng khoai. Có xe trụ hẳn một nơi, có xe long rong phố phường tìm khách. Mỗi xe đều có một cái cân con con, bán giá chung mười nghìn đồng một ký.

Lại nhớ có lần tối muộn, hai đứa tôi đi học ngoại ngữ về, ghé hàng khoai ngay Hồ Con Rùa. Chị chủ hàng thông báo hết khoai. Hai đứa tiu nghỉu định đi thì em nhìn thấy củ khoai còn sót, lăn tọt trong góc tối của thùng xe. Thế là sau mươi phút kiên nhẫn chờ đợi, chúng tôi đã có được củ khoai thơm lừng. Đấy là loại khoai trắng, nướng xong, thịt trong như thạch, cứ ngọt lừ ngọt lịm. Chị bán hàng bảo, khoai trắng mới thực sự là ‘đặc sản’ của món khoai nướng. Củ khoai dẻo thơm, vị ngọt thanh hơn khoai mật, ăn không ngán bao giờ. Sau mấy năm học ở Sài Gòn, em trở về Hà Nội. Thư cho tôi, em bảo em nhớ Sài Gòn. Em kể Hà Nội cũng có khoai nướng, phổ biến hơn và cả... rẻ hơn, nhưng em vẫn nhớ những hàng khoai miền Nam, nhớ mùi ngòn ngọt khen khét của những củ khoai cháy sém trong thoang thoảng hơi lạnh những ngày Sài Gòn chờ Chúa Giáng sinh.

Còn tôi, tôi cũng nhớ Hà Nội dù chưa được đến Hà Nội bao giờ. Nhớ vì Hà Nội đang dần thân quen hơn qua từng câu chuyện kể. Và nhớ vì Sài Gòn giờ không còn người cùng ăn khoai nướng nữa rồi!

TheoMón Ngon Việt Nam
Các tin khác :
Bánh Cuốn  
Món ăn lạ lùng từ ốc  
Cơm dừa Bến Tre  
Tự tình với bánh Huế  
Một thoáng Phở Quen  
Đồng Vọng hủ tiếu Nam vang  
Thế giới của món súp  
Năm Tý ăn… thịt chuột!  
Đồng điệu mắm  
Biến tấu từ lươn  
Lai rai trứng lộn  
Ấm lòng chuối nếp nướng  
Trang:  [1]  2  3  4  5  6  7  >> 
Liên hệ
EngLish


Hit Counter 
1.392.019
Về đầu trang Liên hệ